TTO – Đẩy mạnh phong trào.. – Thời cơ đã chín
Bài báo này của TTO, có lẽ nội dung không cần phải chép lại ra đây.
Từ cách đây 10 – 15 năm, bất kỳ người dân nào, đặc biệt là những đứa trẻ đang học phổ thông như F đều hiểu một điều rằng, tại sao khôn phát triển việc người VN dùng hàng VN. Tại sao chính phủ không khuyến khích chuyện đó như một đường lối chính thức và thể hiện bằng các luật thuế cũng như các hoạt động tuyên truyền.
Càng lớn, càng đi vào sản xuất, càng đi vào tiêu dùng, càng hiểu rằng “CHƯA THỂ”. Mài đít mãi trên ghế, chờ tới ngày nào đó chính phủ định hướng này, thì đó là thời cơ đã chín.
Không sai đâu, bây giờ đúng là thời cơ thật rồi. Phát động lên đi, người VN đã bắt đầu có đủ năng thực thiết kế, đủ năng lực sản xuất rồi, mọi người đang chờ cơ hội này rất lâu rồi, phát động lên thôi,… Chính phủ làm đúng lắm. Bây giờ là thời điểm nên bắt đầu phong trào này.
Sẽ cần phải làm một trang web để phỏng vấn tất cả những công ty có “ông chủ” là người Việt Nam. Những công ty nào của VN mà chủ là người nước ngoài, thì lên danh sách hết. Nếu F về VN mà có thể kết hợp với một tay nào làm trong lĩnh vực kinh tế chắc chắn F sẽ lập ra trang web này để đi sưu tập toàn bộ thông tin và viết báo chỉ về các doanh nghiệp có chủ là người Việt Nam mà thôi.
Chờ xem tờ báo nào sẽ ra đầu tiên về lĩnh vực này, tờ báo đó sẽ thắng lớn trên thị trường, bất chấp các tờ báo lớn hiện nay đang lãnh đạo thị trường. Sẽ có một tờ báo mà ở đó chỉ toàn là các doanh nghiệp có chủ là người Việt Nam, một dạng báo tracking doanh nghiệp.
Orion – Hanel sẽ tuyên bố phá sản
TT (Hà Nội) – Orion – Hanel, liên doanh giữa VN và Hàn Quốc chuyên sản xuất đèn hình và phụ kiện cho tivi, máy tính với thời hạn hoạt động 50 năm tính từ 1993, sẽ tuyên bố phá sản vào tháng này sau nhiều năm dẫn đầu ngành sản xuất điện tử của Hà Nội.
Các doanh nghiệp điện tử VN cần rút ra bài học từ vụ phá sản của Orion – Hanel. Tiến sĩ Lê Đăng Doanh khuyến cáo như vậy tại hội thảo tổng kết ngành điện tử – viễn thông sau hai năm VN vào WTO, diễn ra ở Hà Nội ngày 25-12.
Orion – Hanel đã đưa ra quyết định mở rộng hoạt động sản xuất đèn hình màu trong bối cảnh thị trường tivi xuất hiện sự thoái trào của công nghệ này với sự thay thế của dòng LCD và Plasma, cộng với suy thoái kinh tế, khiến khó khăn của Orion – Hanel tăng thêm bội phần và không thể tháo gỡ.
Từ trường hợp Orion – Hanel, chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh nói các doanh nghiệp VN không nên duy trì y hệt chiến lược cũ trong bối cảnh suy thoái kinh tế toàn cầu như hiện nay, các doanh nghiệp cần “tự cứu mình, chủ động đối phó tình hình”.
Tiến sĩ Lê Đăng Doanh cho rằng hiện các mặt hàng điện tử VN đang cạnh tranh không cân xứng với hàng Trung Quốc. “Theo tôi biết, Trung Quốc đang tập kết hàng không xuất đi EU và Mỹ được vì suy thoái kinh tế ở các thị trường này. Có thể hàng đó sẽ đổ bộ vào VN. Nếu vậy, thiệt hại sẽ không nhỏ”.
Hương Giang
Ba cơ chế – TS. Đặng Kim Sơn (câu chuyện 3 năm trước)
Hàng loạt phóng sự về TS. Đặng Kim Sơn của Vietnamnet cách đây 3 năm được rất nhiều người quan tâm, khi mà ông về làm Viện Trưởng Viện nghiên cứu chính sách và chiến lược phát triển nông nghiệp nông thôn.
Còn đây là cuốn Ba cơ chế của tác giả Đặng Kim Sơn.
Để khi nào có thời gian đọc cho kỹ cuốn sách này xem thế nào.
Rắc rối đối ngoại 2008 trong mắt nhà ngoại giao kỳ cựu
– Muốn thực hiện hiệu quả ngoại giao, phải có sự kết hợp tốt giữa nội trị và ngoại giao. Những vụ việc rắc rối về đối ngoại 2008 không thể đổ lỗi hết cho ngoại giao. Trong tình hình mới, muốn có chiến lược, trước hết, phải thống nhất về tư duy – nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ nói.
![]() |
| Nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ: Hình ảnh Việt Nam đang bị hoen ố đi phần nào. |
Ở tuổi 80, nhà ngoại giao kỳ cựu Trần Quang Cơ vẫn day dứt với những chuyển động của tình hình thế giới, khu vực và những câu chuyện phát triển của đất nước.
Không thể đổ hết lỗi cho ngoại giao
Là người từng gắn bó lâu năm với ngành ngoại giao, ông có cảm thấy hình ảnh ngoại giao Việt Nam đang bị ảnh hưởng với một loạt sự cố trong năm 2008: CH Séc ngưng cấp visa cho người Việt, Qatar ngưng gia hạn visa, cán bộ ngoại giao buôn lậu sừng tê giác ở Nam Phi và Nhật Bản tạm ngưng cấp ODA cho Việt Nam do vụ đưa và nhận hối lộ PCI?
Đúng là trong ngoại giao gần đây có những vấn đề nhất định. Ví dụ, Nhật Bản thực tế là nước muốn Việt Nam mạnh để có lực lượng cân bằng ở khu vực Đông Nam Á nhưng đã phản ứng với Việt Nam như vậy. Chuyện PCI không chỉ ảnh hưởng đến quan hệ với Nhật Bản, nước viện trợ ODA lớn nhất cho Việt Nam, mà còn tác động đến các nước khác đang giúp Việt Nam, khiến họ lo ngại. Hình ảnh Việt Nam đang bị hoen ố đi phần nào.
Tuy nhiên, không thể chỉ trách tội và đổ lỗi hết cho ngoại giao. Trong vụ buôn lậu sừng tê giác, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về ngành ngoại giao. Nhưng với các vụ việc khác, ngoại giao không phải là đầu mối của những rắc rối.
Chúng ta thực hiện ngoại giao chính trị, ngoại giao kinh tế và ngoại giao văn hóa, nhưng muốn thực hiện tốt, có hiệu quả cả về chính trị, ngoại giao và văn hóa, phải có sự kết hợp tốt giữa nội trị và ngoại giao.
Ví dụ chuyện ngoại giao văn hóa, chúng ta phải hiểu đó không chỉ là cái ăn, cái mặc của người Việt, không chỉ là việc tổ chức các festival, nơi người nước ngoài thưởng thức nem, phở Việt Nam, mặc áo dài truyền thống… mà văn hóa chính là lối sống của người Việt, là cách người Việt mình ra nước ngoài sống như thế nào.
Khi bạn thấy người Việt cướp bóc lẫn nhau, buôn rượu lậu, cờ bạc thì đó là hình ảnh rất xấu về con người Việt Nam. Người Việt ở nước ngoài, chưa nói tài năng, công việc như thế nào, nhưng lối sống như thế khó được chấp nhận. Mà việc này là do chúng ta chưa chuẩn bị kĩ, thiếu sự giáo dục từ trong nước. Đây là vấn đề thuộc về nội trị.
![]() |
| Những vụ việc như PCI, lao động ở Qatar… khiến nỗ lực ngoại giao giới thiệu cái hay, cái đẹp của Việt Nam bị mờ nhạt đi. Ảnh: TTO |
Ngày nay, trong toàn cầu hóa, cả thế giới chống tham nhũng. Dù ngoại giao có thuyết phục thế nào thì với vụ PCI như thế, người ta có cảm giác Việt Nam chống tham nhũng kém. Ngay người trong nước cũng có ấn tượng như vậy, huống hồ là bên ngoài.
Đó là những việc khiến những nỗ lực ngành ngoại giao làm: giới thiệu cái ăn, cái mặc, cái hay, cái đẹp của Việt Nam bị mờ nhạt đi.
Có thể nói, nội trị có tốt thì ngoại giao mới tốt. Ngoại giao có tốt thì mới giúp kinh tế trong nước phát triển được. Hai nội dung này phải phối hợp chặt chẽ với nhau, không cái nào được buông lỏng.
“Biến đại sự thành tiểu sự”
Để xảy ra những vụ việc đáng tiếc vừa rồi, phải chăng do ngoại giao Việt Nam chưa chuẩn bị kỹ và chưa áp dụng nhuần nhị nguyên tắc “biến đại sự thành tiểu sự, biến tiểu sự thành vô sự”, “dĩ bất biến, ứng vạn biến” mà Bác Hồ từng nhấn mạnh với ngoại giao?
Muốn biến đại sự thành tiểu sự, biến tiểu sự thành vô sự, quan trọng nhất là đội ngũ cán bộ phải tốt. Đất nước này luôn phải ở thế giải quyết những vấn đề khó xử nên phải có những cán bộ ngoại giao thực sự sáng suốt, tài giỏi và có tâm với đất nước, dân tộc.
Nhưng nguyên tắc “biến đại sự thành tiểu sự, biến tiểu sự thành vô sự” không chỉ với ngoại giao, mà cả nội trị cũng cần như vậy. Đáng tiếc, trong nhiều việc, chúng ta đã không làm được điều này.
Thận trọng xử lý biển đảo
Xu hướng đa cực trên thế giới đang rõ ràng hơn, với sự lớn mạnh của một số cường quốc, có khả năng trở thành một cực khác trên trường quốc tế. Vậy Việt Nam nên xử lý quan hệ với các nước lớn như thế nào?
Quan điểm xuyên suốt của Việt Nam là phải làm thế nào để xử lý và có được quan hệ tốt với tất cả các cường quốc: Mỹ, Trung Quốc, Nga, Nhật Bản và EU.
Khi tham gia Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc, với các vấn đề không liên quan tới Việt Nam thì ta cố gắng xử lý theo trình độ của mình, khôn khéo bỏ phiếu theo nguyên tắc đa số. Với những việc liên quan tới Việt Nam như vấn đề biển đảo thì xử lý thận trọng, chú ý yếu tố láng giềng Trung Quốc.
Quan hệ với Trung Quốc về cơ bản tốt, dù có vài trục trặc. Đây là mối quan hệ Việt Nam còn phải xử lý lâu dài.
Quan hệ với Nga đang tốt trở lại, tuy nhiên, Nga ít quan tâm tới Việt Nam.
|
Trật tự thế giới ngày nay đã thể hiện rõ xu hướng đa cực. Điều này có lợi cho Việt Nam hơn so với trật tự đơn cực hoặc lưỡng cực.
Vị thế Việt Nam đã khác. Chúng ta đã quan hệ rộng khắp với các nước trên thế giới, nhất là các nước lớn. Dù trong quan hệ với một vài nước chúng ta vẫn có những đụng chạm nhưng không còn khắc nghiệt như trước |
Quan hệ với Mỹ, theo tôi, về xu hướng là tốt, nhất là với tân Tổng thống Obama. Nếu có một chiến lược tốt, quan hệ hai nước có thể sẽ trở lại thời kỳ của Clinton hay Carter. Giữa hai nước vẫn tồn tại vấn đề nhân quyền, người Việt ở Mỹ còn chống đối, nghi kị, thù hận bởi quá khứ, nhưng lớp người đó sẽ qua đi.
Nhật Bản có thể vươn lên trở thành một cực. Trong quan hệ với Nhật Bản, dở nhất là vấn đề PCI, không chỉ gây tác hại rất lớn về mặt kinh tế mà còn ảnh hưởng chính sách kinh tế của các nước, các đối tác khác với Việt Nam.
Rút cuộc, mọi chuyện phải từ đầu não, dù là nội trị hay ngoại giao. Việt Nam phải có người lãnh đạo thực sự vì dân, vì nước thì mọi sự mới giải quyết được.
Khôn khéo với nước lớn
Từ kinh nghiệm xử lý quan hệ với các nước lớn, theo ông, bài học quan trọng nhất với nước nhỏ Việt Nam là gì?
Bản thân Việt Nam rất giàu kinh nghiệm với các nước lớn, cả trong việc là nạn nhân của sức ép từ các nước lớn cũng như kinh nghiệm thành công. Phải khẳng định, nước lớn luôn có ưu thế; nước lớn lớn thật, cả về kinh tế, chính trị và ảnh hưởng. Tất cả các vấn đề quan trọng của khu vực và thế giới đều phải có tiếng nói và sự ủng hộ của các nước lớn.
Trong ứng xử với các nước lớn, chúng ta có hai lựa chọn: Một là tìm nước lớn khác làm đối trọng cân bằng, nhằm bớt đi sức ép. Cách thứ hai là liên kết với các nước nhỏ trong khu vực.
Kinh nghiệm xương máu của dân tộc ta trong những thập kỷ qua cho thấy, cần có chính sách quan hệ cân bằng giữa các nước lớn, khôn khéo lợi dụng những khác biệt về lợi ích giữa họ với nhau, gắn lợi ích của Việt Nam với lợi ích an ninh và phát triển của các nước láng giềng trong khu vực để tạo cho nước ta một thế quốc tế thuận lợi hơn.
![]() |
| Muốn có chiến lược trước hết phải có thống nhất về tư duy. ẢẢnh: AFP |
Xử lý trong quan hệ với các nước lớn để giữ vai trò của mình là không dễ. Việc này đòi hỏi phải luôn khôn khéo, mưu mẹo và tỉnh táo.
Trong quan hệ với các nước trong khu vực thì sao, thưa ông?
Trong quan hệ với các nước trong khu vực, điều cần lưu ý nhất là quan hệ với các nước láng giềng chung biên giới: Trung Quốc, Lào, Campuchia. Quan hệ với Trung Quốc như đã nói, là câu chuyện lâu dài. Quan hệ với Campuchia đang tốt hơn. Quan hệ với Lào đã tốt rồi.
Với ASEAN, quan hệ của Việt Nam theo tôi là tương đối được. Trong ASEAN hiện cũng có lủng củng nhưng ít liên quan đến ta, ví dụ như tranh chấp biên giới Thái Lan – Campuchia. Về cơ bản, xung đột đã được thu xếp tương đối ổn, tránh nổ ra xung đột lớn.
Vấn đề lớn nhất của thế giới chính là xử lý câu chuyện người Hồi giáo cuồng tín. Trong ASEAN cũng có nhiều nước có người Hồi giáo: Indonesia, Malaysia, Philippines, Thái Lan và cả Việt Nam, tuy chưa có vấn đề gì lớn. Tuy nhiên, trong xử lý, cần chú ý thái độ cho đúng. Nhìn trong khu vực như vậy để trong nước, chúng ta xử lý vấn đề dân tộc cho tốt bằng nội trị.
Thống nhất tư duy
| TIN LIÊN QUAN |
|---|
Vậy chiến lược đối ngoại cho Việt Nam trong tình hình mới phải định hình ra sao, thưa ông? Muốn có chiến lược, trước hết, phải có thống nhất về tư duy. Việt Nam đã có được sự thống nhất về tư duy đó chưa, theo đánh giá của ông?
Ngay cả vào thời điểm tôi tham gia hoạt động đối ngoại, dù hoạt động ngoại giao được đánh giá tích cực, thành công, giúp mở cửa với thế giới, thì trong nội bộ cũng còn những trục trặc, không thống nhất chứ nói gì bây giờ.
Tôi nhớ vào thời điểm khi xử lý vấn đề Campuchia, có lúc đại diện của Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng và Bộ Công an phải cùng ngồi lại, thảo luận, thống nhất với nhau về tư tưởng, đường lối.
Bây giờ, tôi thấy vẫn tồn tại các luồng chính sách ngược nhau, nên không thể rõ ràng, dứt khoát về chiến lược đối ngoại được. Không có một chiến lược dài hơi, các hoạt động đối ngoại sẽ chỉ là sản phẩm của những thỏa hiệp giữa hai xu hướng đó.
Phương Loan
Lại một “Coca Cola thứ hai” trong ngành hàng không
Với hoạt động này, JPA mà cụ thể là hãng hàng không JetStar lại chơi một con bài tống khứ một hãng VN vào quá khứ. Cùng với việc đổi tên Jetstar Pacific, sau đó, thì khai báo lỗ trong khi tổng số ghế cho mỗi chuyến luôn là 80% trở lên.
Không một hãng hàng không nào đi bán vé “giá rẻ” để rồi lỗ vốn. Trong khi với lượng khách khoảng 200 HK/chuyến, tương đương với khoảng 2000 HK/ngày. Con số 2 triệu USD/tháng tương đương với việc tăng giá vé lên 500K/HK. Trong khi giá vé của JPA rơi vào khoảng 500K/vé, còn giá vé của VNA thì khoảng 1M/vé. Như vậy rõ ràng VNA đã kinh doanh đúng giá trị vé, còn JPA thì không đúng giá trị vé. Như vậy việc JPA lỗ rõ ràng là việc làm có mục đích. VNA phải chi phí từng đó, JPA cũng phải chi phí từng đó, rõ ràng trong bài toán tính toán của JPA có sự mập mờ trắng trợn.
Đây có thể là một nước đi giống y hệt với việc nuốt trọn Coca Cola Việt Nam vậy. Mở ra kinh doanh, và lỗ, và thu mua lại toàn bộ cổ phần. Làm việc với nước ngoài thì cần phải thật cẩn thận với việc này. Cũng may là việc ký cho phép JPA khai thác đường bay quốc tế không được thông qua, chứ nếu không thì hậu quả sẽ không biết thế nào.
Đọc bài trên TTO:
Theo SCIC, chỉ riêng trong sáu tháng đầu năm 2008, JPA lỗ 10,7 triệu USD, bình quân lỗ trên dưới 2 triệu USD mỗi tháng. Tổng số lỗ lũy kế đến tháng 8-2008 dự kiến lên tới 50 triệu USD. Nguyên nhân là giá nhiên liệu tăng cao, tỉ giá VND/USD biến động (nguồn thu của JPA 100% bằng tiền VN trong khi hơn 80% các khoản chi phí thanh toán bằng USD).
Ngoài ra, các loại phí tại cảng hàng không tăng, môi trường kinh doanh không thuận lợi, chi phí chuyển đổi thương hiệu mới (từ Pacific Airlines sang Jetstar Pacific Airlines) tốn kém cũng gây ra tình trạng thua lỗ. Mặc dù hệ số ghế của JPA cao bình quân 80-85%, có tháng đạt trên 90% nhưng SCIC khẳng định JPA đã và đang ở trong tình trạng càng bay càng lỗ.
Nhằm tháo gỡ khó khăn cho JPA, SCIC kiến nghị Thủ tướng chỉ đạo các cơ quan liên quan tích cực hỗ trợ để JPA triển khai phục vụ mặt đất tại sân bay, cho thuê đất để bảo dưỡng máy bay, đa dạng hóa và tạo môi trường cạnh tranh lành mạnh trong việc cung cấp xăng máy bay…
Về cơ cấu tài chính, SCIC cho rằng để JPA tiếp tục đứng vững và phát triển trong những năm tới, JPA cần được bổ sung khoản vốn lớn, dự kiến năm 2009 cần 30-35 triệu USD. Đặc biệt, SCIC xin Thủ tướng chấp thuận về chủ trương tiếp tục tái cơ cấu tài chính của JPA theo hướng giảm dần tỉ lệ nắm giữ vốn điều lệ của SCIC tại JPA, thông qua việc bán bớt một phần vốn của SCIC tại JPA cho các nhà đầu tư khác. Cụ thể, cho phép Tập đoàn Qantas của Úc (đang nắm giữ 18% vốn điều lệ của JPA) được nâng tỉ lệ nắm giữ vốn điều lệ lên 49%.
Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=290962&ChannelID=11
Cuối cùng vẫn là những giấc mơ thiếu kiến thức
F luôn tự nói, và luôn nói: “Nếu người Việt Nam không biết tự làm chủ mình, thì người nước ngoài sẽ làm chủ chúng ta”.
Một sự thực là năm ngoái thôi, xuất khẩu của ngành dệt may cao nhất. Thế nhưng chỉ chịu một cuộc khủng hoảng, thì ngành dệt may trở nên lao đao, trong vòng 1 tháng mà có tới 4 nhà máy đóng cửa, một nhà máy thì 400 công nhân châu mõm…
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=287914&ChannelID=3

Trong khi thị trường lên, xuất khẩu lợi, thì ai được lợi? Những nhà đầu tư nước ngoài được. Khi thị trường đi xuống, công nhân gánh chịu hậu quả. Thực ra, không thể nói là những nhà đầu tư không gánh chịu hậu quả, họ gánh chịu hậu quả còn lớn hơn rất nhiều so với công nhân khi thị trường sụp đổ.
Thế nhưng, điều có thể thấy ở đây, đó là một khi họ có thể khai thác được ở thị trường Việt Nam, và rút đi trách nhiệm đối với thị trường, đối với người lao động bằng cách… bỏ chạy. Thì đó mới là vấn đề lớn.
Nếu là một doanh nghiệp Việt Nam, thì sẽ chạy đi đâu? Tiền Việt Nam lại chạy về túi Việt Nam, khi đó khả năng ứng cứu của chính phủ cho các doanh nghiệp Việt Nam sẽ mạnh hơn, người lao động Việt Nam sẽ an toàn hơn.
Bản thân người lao động, khi đi chọn một việc làm, ai cũng muốn “an toàn”. Nhưng hầu hết họ không hiểu rằng, giá trị thặng dư của sức lao động của họ rơi vào tay ai, và chính điều này mới quyết định sự “an toàn” cho họ.




